Bà Xã Thư Ký
Phan_4
"Con xem con………...con chưa giải thích rõ với Hạo Hiên đúng không? Từ khi ra khỏi nhà, nó có vẻ tức giận." Mẹ Lạc nói chỗ sai của cô.
Lạc Điềm Hân không nhận ra anh đang giận những thứ này, chuyện của bọn họ, căn bản không phải như vậy? Tức cái này có ích sao?
"Không có chuyện gì! Lát nữa thì anh ấy tốt hơn!"
Mẹ Lạc phát hiện con gái của mình không hiểu lòng của đàn ông, "Bạn gái của mình nói muốn chia tay, người nào nghe sẽ vui mừng, con không phải ngu ngốc thì là cái gì?"
"Không phải vậy! Anh ấy sẽ không tức giận vì những lời đó của con!" Lạc Điềm Hân vẫn kiên trì giữ ý kiến của mình.
Mẹ Lạc phát hiện mình không có cách nào nói chuyện với con gái, thật không hiểu, đàn ông ưu tú như Trình Hạo Hiên, sao lại thích loại phụ nữ như con gái mình.
"Dù sao thì bây giờ con lập tức giải quyết cho mẹ, nếu trước cơm tối, mẹ còn thấy gương mặt tức giận của nó, vậy thì nhất định con phải chết." Mẹ Lạc đe dọa nói.
Nào có người như vậy? Con gái của mình không quan tâm, ngược lại quan tâm người khác, thật không có lương tâm.
Lạc Điềm Hân vạn lần không muốn nhưng vẫn kéo Trình Hạo Hiên ra khỏi cửa.
Nhà bà ngoại rất gần bờ biển, cho nên cô tính dẫn anh đi tới bờ biển, dọc đường đi, hai người không nói chuyện, khi đến bờ biển, hai người ngồi xuống bãi cát, Lạc Điềm Hân mới mở miệng: "Tổng giám đốc! Anh đang tức giận hả?"
Trình Hạo Hiên Hiên liếc cô một cái, cô sẽ không phát hiện ra muộn như vậy chứ? Anh không nói chuyện với cô cả một buổi sáng.
Không để ý đến cô sao? Thật sự là đang tức giận vì lời nói buổi sáng của cô sao?
"Buổi sáng tôi nói sai gì sao? Tôi sẽ nhận lỗi với anh."
Trình Hạo Hiên cởi giày, xắn ống quần lên, đi về phía biển, Lạc Điềm Hân vội vàng theo sau.
"Tổng giám đốc, tôi sai lầm rồi! Anh không cần không để ý tới tôi!" Cô ăn nói khép nép rồi, anh không hẹp hòi như vậy đi?
Trình Hạo Hiên quay đầu lại, "Cô có biết cô sai chỗ nào không? Sao lại vội vã nhận lỗi?"
Lạc Điềm Hân suy nghĩ một chút, vẫn không biết!
Thật ra thì Trình Hạo Hiên không còn giận nữa rồi, nhưng không ngờ mình tìm một người phụ nữ giả làm bạn gái, bạn trai của mình tức giận cũng không biết.
Bạn trai? Hình như anh đã coi mình bạn trai của cô rồi, gặp mặt người đàn ông thích cô, hay là ở trước mặt cha mẹ cô, chẳng lẽ anh. . . . . .
Sẽ không, làm sao có thể? Tuyệt đối không thể nào!
Trình Hạo Hiên đổi chủ đề nói: "Cô ở công ty đã ba năm, cô cảm thấy công ty tốt không?"
Lạc Điềm Hân cảm thấy khó hiểu, hỏi cô như vậy là có ý gì?
"Rất tốt!"
Trình Hạo Hiên cười lạnh một tiếng, dùng chân đá nước biển mấy cái, "Cô nói thật?"
Lạc Điềm Hân vội vàng giải thích, "Đương nhiên là thật, nếu không tốt! Tôi đã đi sớm rồi!"
Cái này cũng đúng, hơn nữa, dáng vẻ cô như là không muốn rời đi.
"Cô đi theo tôi nhiều năm như vậy, chẳng lẽ không cảm thấy tôi khó chịu? Rất khó ở chung?"
Lạc Điềm Hân lui hai bước, nhìn anh bằng ánh mắt kỳ quái, anh làm sao vậy? Sao đột nhiên hỏi cái này? Không phải muốn đá cô đi chứ? Vậy thì không được, anh đã bảo đảm, sẽ không làm cho cô mất chén cơm.
"Không có! Ở chung đã lâu, hiểu được tính tình của anh, cho nên sẽ không."
"Vậy ý của cô là, trước kia tôi rất khó ở chung?" Trình Hạo Hiên dĩ nhiên biết mình ở công ty nổi danh bắt bẻ, đối với thứ anh không hài lòng, anh sẽ vứt bỏ.
Mà cô xử lý công việc cũng không tệ, anh rất ít bắt bẻ cô.
"Tôi không có nói như vậy, ai nha, tổng giám đốc, anh đừng làm khó tôi!" Lạc Điềm Hân không biết nên nói gì.
"Mới hỏi cô mấy câu thì nói tôi làm khó dễ cô! Ở công ty, cô sẽ không cãi lại." Trình Hạo Hiên hơi híp mắt nhìn cô.
"Tôi. . . . . ."Sao mỗi câu của anh đều kì quái?
Lạc Điềm Hân cắn môi dưới, cũng không biết phải nói những gì, dù sao cứ có cảm giác nói nhiều sai nhiều.
Trình Hạo Hiên đưa tay lau khóe môi cô, dọa cô sợ, chỉ có thể kinh ngạc nhìn tay của anh.
Cô chưa kịp suy nghĩ, Trình Hạo Hiên đã cúi đầu, hôn lên cánh môi ngọt ngào của cô.
Lạc Điềm Hân trừng to mắt mà nhìn người đàn ông gần trong gang tấc, anh đang làm cái gì?
Trình Hạo Hiên cắn cánh môi của cô, cảm thấy có một mùi vị ngọt ngào, nhưng cô không bôi son, thì ra là mùi vị của cô.
Anh ôm cô vào ngực, thậm chí dùng đầu lưỡi cạy mở đôi môi cô, hút lấy chất mật trong miệng cô.
Lạc Điềm Hân vịn bờ vai của anh thật chặt, không biết là muốn đẩy anh ra hay muốn ôm anh.
Đây là nụ hôn đầu của cô, hai mười mấy năm qua, lần đầu tiên hôn, là ở bờ biển lãng mạn như vậy. Nhưng mà không có cảm giác lãng mạn.
Cô nhận được là cảm giác áp bức.
Trình Hạo Hiên trêu chọc đầu lưỡi của cô, mời nhảy múa cùng anh, mà Lạc Điềm Hân có phần sợ hãi mà né tránh , nhưng anh chính xác ngậm đầu lưỡi của cô.
Hai người hôn thật lâu, lâu đến đều nỗi cô không thể hít thở, anh mới buông cô ra.
"Tổng. . . . . . Tổng giám đốc. . . . . ." Lạc Điềm Hân khó hiểu nhìn anh.
Trình Hạo Hiên cũng không biết mình bị làm sao, cũng nghĩ không ra, tại sao mình có thể như vậy, vì vậy không lên tiếng mà lên bờ.
Lạc Điềm Hân ngây ngốc nhìn anh, sao cô lại có cảm giác kỳ quái?
"Này, anh có ý gì?" Lạc Điềm Hân không phục, xông lên ngăn anh lại.
Thì phát hiện khóe miệng của anh cong lên thành nụ cười nhạt.
Thấy cô đuổi theo, mặt Trình Hạo Hiên trở về bình thường, "Cái gì mà có ý gì? Không có bất kỳ ý gì!"
Lạc Điềm Hân không hiểu ý của anh, “Tại sao anh hôn tôi?"
Trình Hạo Hiên không được tự nhiên mà nhìn cô nói, "Không biết, muốn hôn thì hôn!"
Muốn hôn thì hôn? Xem cô là cái gì?
"Anh thật xấu xa? Đây chính là nụ hôn đầu của tôi! Tôi chưa cho phép thì anh đã hôn, anh có biết tôi rất đau lòng không?" Lạc Điềm Hân vô cùng khó chịu.
Nụ hôn đầu? Người hai mươi mấy tuổi, còn nụ hôn đầu? Anh không phải chiếm được lợi ích từ người ta?
"Vậy cô có cảm giác thế nào khi được tôi hôn?" Trình Hạo Hiên hỏi.
Cảm giác thế nào? Bắt đầu kinh ngạc, sau lại cảm thấy thật tốt. Ai nha! Phải nói với anh thế nào?
"Không cảm thấy gì cả!" Lạc Điềm Hân trợn mắt nói dối.
"Thật sao?" Trình Hạo Hiên liếc mắt một cái thì thấy ngay ý nghĩ của cô, thật là một người phụ nữ có suy nghĩ đơn giản.
"Đương nhiên!"
Trình Hạo Hiên cũng hùa theo cô, nói: "Nếu không có cảm giác gì, vậy cứ như vậy đi! Đi về!"
Cái gì như vậy? Tinh thần của cô tổn thất, được không?
"Đợi đã...! Anh làm như vậy là sao? Chẳng lẽ để tôi cảm thấy bị quỷ hôn à?"
Trình Hạo Hiên không muốn tranh cãi với cô trong gió biển, "Cô thích nghĩ như thế nào thì cứ nghĩ như thế đó! Nghĩ như vậy chính là như vậy!"
Sớm biết như vậy thì anh không xúc động hôn cô rồi, cô còn hỏi không dứt?
Cái gì là cô nghĩ như vậy chính là như vậy? Cô không hiểu mới hỏi anh nha! Hiện tại thì ngược lại, nuốt lại toàn bộ lời muốn nói, còn cái dáng vẻ bực mình kia là sao?
Cô đang muốn tiếp tục hỏi, nhưng người đàn ông kia đã đi xa.
Trời ạ! Cô đã trêu ai ghẹo ai?
Chương 4
Ở trong phòng, Lạc Điềm Hân làm thế nào cũng không ngủ được, đã hơn mười hai giờ, bình thường thì lúc này, cô đã sớm nghỉ ngơi. Nhưng tối nay vì chuyện ban ngày, không có cách nào ngủ.
Ai bảo Trình Hạo Hiên không giải thích được . vì sao hôn cô, để cô suy nghĩ nhiều như vậy.
Hơn nữa, hiện tại mọi người không thấy, cũng không biết là đi chỗ nào rồi.
Sau đó, Lạc Điềm Hân lăn qua lăn lại trên giường rất lâu, quyết định lên tầng cao nhất ngắm những vì sao, vừa mới bước vào, thì thấy một người đang nằm trên sàn nhà, phía dưới còn trải một tấm chăn bông.
"Sao anh lại ở chỗ này?" Lạc Điềm Hân đi tới hỏi anh.
Trình Hạo Hiên ngồi dậy, "Sao tôi không thể ở chỗ này?"
Anh vẫn nghĩ không ra, tại sao mình muốn làm như vậy với Lạc Điềm Hân, là yêu thích sao? Hay xuất phát từ vấn đề khác? Hơn nữa, anh không muốn đối mặt với cô ở trong phòng, cho nên mới chạy lên đây, không ngờ cô cũng lên tới.
Lạc Điềm Hân ngồi xuống bên cạnh anh, "Chăn bông ở đâu ra?"
"Mẹ cô đưa cho tôi." Cũng không hiểu mẹ Lạc tìm chăn bông từ chỗ nào, dù sao thì nhìn thấy anh đang đứng trên đây, đột nhiên cho anh một tấm chăn bông, nói nằm ngắm những vì sao thì đẹp hơn, nhưng anh không phải đến ngắm sao.
Lạc Điềm Hân vừa nghe là mẹ Lạc đưa cho, có chút ngạc nhiên, chỉ là tiếp đó, cũng xuống chăn bông.
"Anh ở đây ngắm những vì sao trên trời sao?" Cô nhớ khi còn bé, rất thích cùng người nhà ngắm những vì sao ở nơi này.
Bởi vì không phải thành phố lớn,. cho nên ở chỗ này, ngắm những vì sao luôn thấy rõ ràng, hơn nữa, người nhà bọn họ có thể ngắm sao!
Trình Hạo Hiên không trả lời, vì anh căn bản không có hứng thú ngắm sao, nhưng anh cũng nằm bên cô, cảm giác rất gần, nhưng lại xa xôi như ánh sao.
Hai người im lặng thật lâu, cuối cùng, Lạc Điềm Hân không chịu nổi không khí an tĩnh như vậy, mở miệng.
"Anh biết không? Đối diện với chúng ta là ba ngôi sao Tinh thì chúng ta nhất định là người một nhà!" Lạc Điềm Hân chỉ vào trên bầu trời, hướng ba ngôi sao Tinh lóe sáng nói.
"Sao sẽ di chuyển, làm sao có thể luôn ở vị trí này?" Trình Hạo Hiên nhìn vào ánh sao sáng cô chỉ nói.
Cô dĩ nhiên biết, nhưng cũng vì vậy, cô vẫn thích nhìn ba ngôi sao này.
"Tôi biết rõ! Nhưng mà, như gia đình của chúng ta, một ngày nào đó sẽ tách ra, tôi sẽ gả cho người khác, ba mẹ sẽ già đi, những thứ này đều là quy luật, tôi cũng hiểu, bọn họ sẽ di chuyển đến vị trí khác, nhưng coi như là ở vị trí khác, chỉ cần tôi nhớ bọn họ đã từng ở chung một chỗ với tôi, vậy là được rồi!"
"Cô thật lạc quan!" Trình Hạo Hiên mỉm cười nói.
"Đó là anh quá bi quan, không biết anh nghĩ cái gì, luôn nổi giận, có thể anh cảm thấy phiền não đối với thế giới này?"
Lạc Điềm Hân sống rất lạc quan, như chỉ có một số chuyện liên quan đến cảm xúc của cô thôi.
Trình Hạo Hiên lấy tay chống đầu, nhìn Lạc Điềm Hân, "Cô bây giờ là đang trách móc thường nổi giận với cô sao?"
Lạc Điềm Hân cười châm biếm nói: "Không có! Sao anh nghĩ nhiều như vậy?"
"Nơi này chỉ có hai chúng ta, cô có thể nói thật!" Anh đã sớm biết, thật ra thì các nhân viên bất mãn với anh, anh cũng không phải cọc gỗ, sao lại không biết, nhưng thân là người lãnh đạo, người lãnh đạo thì nên uy nghiêm, không phải sao?
Lạc Điềm Hân do dự, nếu nói cái này ra, anh sẽ không tức giận hơn à? Xế chiều hôm nay như mới hết giận một chút!
"Cô yên tâm, nói đi! Tôi sẽ không rang xào cô như cá mực, cũng không tức giận mắng cô!" Trình Hạo Hiên bảo đảm nói.
Tốt như vậy sao? Không phải bẫy rập gì chứ? Thôi, dù là bẫy rập thì như thế nào? Dù thế nào đi nữa thì anh đang giúp cô giải quyết vấn đề, nhiều nhất là chơi xấu, không giúp anh giải quyết vấn đề!
"Được rồi! Tôi nói." Lạc Điềm Hân hắng giọng, đối diện với bầu trời nói: " Thật ra thì tính tình của anh cũng tạm được, nhưng mà quá áp bức, không cho người ta cơ hội, một khi phạm sai lầm thì lập tức la to nói lớn , hoàn toàn không hỏi đối phương một chút, rốt cuộc là tại sao làm sai, dù sao thì là tính tình xấu xa một chút."
Nói xong, Lạc Điềm Hân nhìn Trình Hạo Hiên, phát hiện sắc mặt anh thoáng thay đổi, cô sợ hãi, lập tức nói nhiều hơn mấy câu.
"Nhưng lúc tức giận, vẫn không tồi, rất lịch sự, rất có phong cách cao quý, cũng bởi vì như vậy, cho nên có rất nhiều đồng nghiệp nữ ở công ty thích anh!"
Nghe cô đánh giá xong, anh cảm thấy không đủ, "Đây là suy nghĩ của cô? Cô sẽ thích tôi sao?"
Lạc Điềm Hân có chút không được tự nhiên, muốn tránh đề tài này ra, nhưng Trình Hạo Hiên lại kéo cô tới trong ngực của anh.
"Trả lời tôi, cô thích tôi không?"
"Cái này. . . . . ." Cái vấn đề này phải trả lời thế nào? Anh hỏi như vậy là có ý gì?
Trình Hạo Hiên không kịp đợi đáp án của cô, trực tiếp hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô.
Lạc Điềm Hân nắm chặt áo anh, ban ngày hôn, cô còn chưa hiểu rõ ràng, hiện tại lại hôn tiếp?
"Làm bạn gái của anh!" Trình Hạo Hiên thoáng rời khỏi môi cô nói. Vào lúc này, anh đã hiểu, mình cần cô.
"Cái gì?" Cô không phải nghe lầm chứ? Anh nói muốn cô làm bạn gái anh?
"Em đã nghe rồi, nhanh trả lời." Trình Hạo Hiên không có nhất tính nhẫn nại.
Anh vừa chờ đợi đáp án, vừa hôn môi của cô.
"Đợi chút, đợi đã nào...!" Cô đẩy anh ra, để cho mình yên tĩnh một chút, "Anh đang nói giỡn với tôi à?"
Trình Hạo Hiên không ngờ, lúc mình nghiêm túc thì bị người ta coi như đang nói giỡn, "Em cho rằng anh đang nói đùa sao?"
Lạc Điềm Hân quan sát thật lâu, phát hiện không phải nói đùa thật, "Không phải! Nhưng mà tôi không hiểu, rốt cuộc là tại sao anh hỏi tôi như vậy?" Cô nghĩ không ra!
Trình Hạo Hiên thở dài một cái,. muốn cô hiểu thì thật rất khó, anh chỉ có thể thể hiện bằng hành động đi.
Anh hôn môi của cô lần nữa, giống như hôn cô vào ban ngày, đối với anh mà nói, cảm nhận cánh môi lại sâu thêm, hơn nữa anh cảm thấy thân thể hai người đều nóng lên, dán thật chặt tại một nơi.
Hôn càng lúc càng sâu, khiến Trình Hạo Hiên đã không cách nào tự kềm chế, anh ôm lấy Lạc Điềm Hân đi xuống lầu.
"Anh đi đâu?" Lạc Điềm Hân vịn cổ của anh thật chặt, sợ rớt xuống.
"Trở về phòng! Anh nghĩ là anh muốn em!" Trình Hạo Hiên thẳng thắn nói.
Lạc Điềm Hân kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mắt, anh nói muốn, không phải là ý cô nghĩ đấy chứ?
"Anh sẽ không muốn. . . . . ."
"Em cứ nói đi?"
Trình Hạo Hiên bế cô vào phòng, nhẹ nhàng đặt lên giường, cũng nhanh chóng áp chế thân thể của cô, không để cho cô có cơ hội chạy trốn.
"Tổng giám đốc, chúng ta. . . . . . Hình như không nên như vậy?" Cô chưa từng nghĩ tới có một ngày xảy ra chuyện như vậy cùng anh.
"Nhưng đã không kịp, anh vô cùng muốn em!"
Lời của anh như ma lực, làm cho cô căn bản không dám động.
"Tôi không phải người phụ nữ tùy tiện!"
"Anh biết rõ!" Trình Hạo Hiên khẽ mỉm cười, "Em là cô gái tốt, cho nên anh mới muốn em!"
"Nhưng chúng ta không nên xảy ra quan hệ như vậy!" Lạc Điềm Hân sợ hãi nhìn anh.
Bàn tay Trình Hạo Hiên vỗ nhẹ gương mặt của cô, "Mới vừa rồi anh đã hỏi em, muốn em làm bạn gái anh, nhưng em không trả lời anh, dù sao thì im lặng là cam chịu, em ngoan ngoãn là tốt rồi!"
Cái gì mà im lặng là cam chịu? Cô còn chưa hiểu rõ ràng mọi chuyện, được không? Hơn nữa, tất cả cũng quá nhanh đi?
"Coi như là tôi đồng ý làm bạn gái của anh, cũng không nên nhanh như vậy chứ?" Không phải đi qua một đoạn thời gian nữa sao?
Ngón tay Trình Hạo Hiên từ từ lướt qua da thịt tinh tế cô, nhìn đôi má đỏ thắm của cô nói: "Vậy thì có quan hệ gì? Dù sao thì sớm muộn gì anh cũng có được em!"
Trình Hạo Hiên hôn môi của cô, đưa đầu lưỡi trơn ướt ra, vẽ lên môi của cô, trước sau như một, mạnh mẽ mút môi cô rồi đẩy ra, tấn công vào trong miệng nhỏ của cô.
"Ưmh. . . . . . Không được!" Cô đẩy anh ra nói.
Nhưng là thân thể người đàn ông tiếp tục ép xuống, đè cô đến thở không được.
"Không thể phản đối!"
Không phải chứ? Vào lúc này còn áp bức như vậy sao? Người ta là con gái nha! Là lần đầu tiên, có quyền lựa chọn đối tượng cho lần đầu tiên chứ?
"Không phải, tổng giám đốc, chúng ta. . . . . ." Lạc Điềm Hân vừa muốn mở miệng, thì bị nụ hôn của anh cho ngăn lại, hoàn toàn không cho cô cơ hội.
Cô không có cách nào chống cự Trình Hạo Hiên tấn công, hơn nữa còn theo ý của anh, dưới dự hấp dẫn của anh, cô chỉ có thể mặc cho anh tha hồ mút nước bọt trong miệng cô.
Thật lâu, anh mới buông miệng cô ra, thấy bộ mặt ngượng ngùng cô, thân thể mảnh khảnh còn run rấy, "Em sợ?"
Đương nhiên là sợ! Đối với cô mà nói, hai người căn bản không có tình cảm gì, nhưng muốn xảy ra chuyện như vậy, quá chấn động. Nhưng vẻ mặt anh như một bộ tình thế bắt buộc, làm cô căn bản không có cách phản kháng.
Bộ dáng điềm đạm đáng yêu gợi lên lòng ham muốn chiếm hữu cùng lòng thương hương tiếc ngọc của đàn ông, "Em yên tâm, anh sẽ không tổn thương em."
Lạc Điềm Hân chống lại đôi mắt thâm thúy của anh, ở bên trong đôi mắt, cô hình như thấy cái gì, rồi lại không xác định được.
Người đàn ông từ từ cúi đầu, hôn nhẹ môi cô, động tác êm ái, như bảo bối yêu quý.
Lạc Điềm Hân hé mở cánh môi, mặc cho đầu lưỡi người đàn ông xâm chiếm mình lần nữa, đầu lưỡi không ngừng quấn quit cùng anh, hô hấp của cô càng ngày càng gấp rút, gương mặt cũng càng ngày càng đỏ thẫm.
Anh hôn làm cô không rõ Đông Nam Tây Bắc, nhìn cô hãm sâu trong dục vọng, thân thể không hề run lên nữa thì đôi môi người đàn ông cong lên.
Cô đã không còn sợ, cô có thể chịu đựng sau khi anh tấn công.
. . . . . .
Ánh nắng sáng sớm chiếu vào, rơi tại thân thể cô.
Mặc dù đồng hồ sinh lý đã sớm nhắc nhở cô tỉnh lại, nhưng toàn thân đều đau nhức, làm cô căn bản không muốn di chuyển chút nào.
Lúc này, cửa phòng mở ra, chỉ có Trình Hạo Hiên tiến vào, Lạc Điềm Hân làm bộ như chưa tỉnh lại, bởi vì cô thật sự không biết đối mặt thế nào với anh trong tình huống này.
Trình Hạo Hiên dừng lại một chút, tiếp theo lên giường, ôm cô lên.
"A! Anh muốn làm gì?" Lạc Điềm Hân sợ vịn cổ của anh.
Anh làm sao biết cô đã tỉnh?
"Chẳng lẽ em muốn ở trên giường?" Trình Hạo Hiên bế cô vào phòng tắm, để cho cô dựa vào tường.
Anh muốn tắm cho cô đúng không? Vậy thì đi ra ngoài đi! Cô sẽ từ từ tắm.
Nhưng người đàn ông kia cũng mới vận động xong,. cả người đều là mồ hôi, cho nên cũng cởi bỏ quần áo trên người.
"Anh muốn làm gì? Đi ra đi!" Lạc Điềm Hân sợ hãi, muốn đuổi anh ra ngoài, nhưng người đàn ông kia lại hoàn toàn không để ý tới cô.
Lạc Điềm Hân nhìn thân thể anh, không tự chủ mà nuốt nước miếng một cái, mặc dù tối qua đã nhìn rồi, nhưng nhìn vào lúc sáng sớm, cảm giác không giống nhau.
"Tắm đi! Nhìn cũng vô dụng!" Mặc dù chính anh rất hài lòng với thân hình của mình, nhưng dáng vẻ cô chảy nước miếng ở hiện tại, làm anh cảm thấy anh là một khối thịt béo.
"Người nào nhìn anh!" Lạc Điềm Hân quay mặt đi, không nhìn anh nữa, đôi tay vẫn không quên che kín bộ phận lộ ra ngoài trên người mình.
"Anh muốn tắm thì tắm, tôi muốn đi ra ngoài!" Cô vẫn không có cách nào để thân thể trần truồng ở trước mặt đàn ông, quá xấu hổ.
Trình Hạo Hiên ngăn cô lại, không để cô đi ra khỏi phòng tắm một bước, "Chúng ta cùng nhau tắm!"
"Không cần. . . . . . Như vậy. . . . . ." Lạc Điềm Hân không chịu được sự gần gũi của anh, cảm giác rất kỳ quái, anh như biến thành người khác.
Lạc Điềm Hân vội vàng ngồi xổm xuống, đề phòng anh động tay động chân với cô.
"Ô ô. . . . . Anh không được bắt nạt tôi!" Cô rất sợ anh.
Cũng không biết anh làm như vậy là có ý gì với cô? Tối hôm qua cũng không nói gì mà ăn sạch sành sanh người ta. Cô đã bình thường trở lại! Hiện tại anh mới bắt đầu sao?
Trình Hạo Hiên nhìn cô đang ngồi xổm trên mặt đất, cảm thấy buồn cười, nhưng cũng cảm thấy cô thật đáng yêu.
"Sao anh lại bắt nạt em?" Chỉ cho cô tắm mà thôi.
Lạc Điềm Hân nhăn nhăn nhó nhó nói. "Từ hôm qua, anh bắt đầu bắt nạt tôi…….tôi chỉ nói vài câu không xuôi tai ở phòng bếp thôi, anh đã tức giận như vậy, còn dùng nhiều cách bắt nạt tôi!"
Cuối cùng còn bắt nạt cô trên giường? Thật không biết mình đã phạm vào bao nhiêu lỗi.
Trình Hạo Hiên bắt lấy cô, xoay người, đè cô ở trên tường.
"Hành động ngày hôm qua của anh, em lại xem anh đang bắt nạt em?"
Chẳng lẽ cô không biết anh đối xử rất khác biệt với cô? Ngay cả anh mình cũng không thể tin.
"Anh không phải đang bắt nạt tôi thì là cái gì?" Mặc dù thân thể Lạc Điềm Hân bị anh đè, tạm thời anh không thấy được, nhưng thân thể hai người gần như vậy, làm chuyện tối hôm qua không ngừng hiện lên trong đầu của cô.
Trình Hạo Hiên bá đạo hôn môi của cô, nếu như anh bắt nạt cô thật, anh cũng không đối xử dịu dàng như vậy. Nhưng người phụ nữ này không biết điều, cái gì cũng không biết, "Không cho được phép nói anh bắt nạt em!"
Thật là áp bức, đều không cho người ta nói như vậy sao? Anh hơi quá đáng đi?
"Vậy bây giờ chúng ta tính là gì?" Lạc Điềm Hân tức giận hỏi anh.
Trình Hạo Hiên nâng cằm cô lên: "Em nói xem, chúng ta tính là gì?"
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian